Hành đệ trình 7 năm để có ‘Săm, Lốp’ của vợ chồng nhà Sò (P.1)

7 năm liền với bao lần cầm kết quả ngục hiếm xu ly nuoc  muộn trên tay mà nước mắt lã chã rơi bởi chưng mệt mỏi, do tủi thân… cuối cùng, chị Bùi Nguyệt Nga đã có cặp song hoá kháu khỉnh.

Chia sẻ về hành trình 7 năm mải mê đi chữa hiếm muộn, chị Bùi Nguyệt Nga (Hòa Bình) xúc động nói: "7 năm đó đúng là những ngày sống trong vực thẳm, mỏi mệt có, tủi thân có, đau khổ có… Nhưng may mắn là cuối cùng mình vẫn có được danh thiếp con." Chị cho biết sau những ngày mệt mỏi điều trị hết bệnh viện này đến phòng nhà tù khác, rồi Đông Tây y kết hợp mà không có kết quả, chị đã thỏa thuận với chồng, nếu làm thụ tinh trong ống thử (IVF) 3 lần mà không được thì sẽ "đường ai nấy đi". Khi đó chị đã rất hết sức vọng nhưng may mắn chỉ một lần duy nhất làm IVF, anh chị đã thành công và hiện tại hai bé Săm, Lốp đã được gần 1 tuổi.Chị Nga cũng đã dành thời kì san sẻ lại những khó khăn trong hành đệ trình 7 năm khó nhọc này với danh thiếp mẹ cùng điều kiện và hy vọng những mẹ hiếm muộn hãy gắng giữ vững niềm tin, rồi một ngày các con yêu sẽ về. Hành đệ trình có Săm Lốp của vợ chồng nhà Sò (năm thứ nhất)

Vợ chồng gặp nhau là cái duyên và chuyện con cái em nghĩ là cái số. Hai vợ chồng em cả thời kì gặp và tìm hiểu nhau trong vòng 7 tháng. Việc quyết định cưới là bởi chưng anh đã 31 và bị sự giục giã quyết liệt của gia đình. Quả thực với em lúc ấy – 22 tuổi – lấy chồng là tìm người có thể cho mình một chỗ dựa về kinh tế và vớ nhiên cũng phải yêu một chút. Và giờ em vẫn thầm cám ơn trời vì em đã gặp và quyết định cưới anh ấy. 6 tháng chưa có tín hiệu gì của việc con cái, em thắc mắc và tìm hiểu cách có bầu tự nhiên như chọn tư thế, ngày quan hệ, ăn uống… Nhưng 3 tháng sau vẫn "án binh bất động". Sốt ruột em quyết định đi khám và từ đó là sự bắt đầu cho cả hành đệ trình gian nan, vất vả, thấm đẫm cả nước mắt. Lần trước hết em một mình đi nhà giam ở Bệnh viện phụ sản. Khỏi cần hình dung là đông thế nào. Đã thế lại còn lớ ngớ không biết bắt đầu từ đâu thành thử em đi loạn cả lên. Và bác sĩ kết luận bị viêm vỡ lở tuyến, trứng đa nang, kê thuốc. Về nhà chồng hỏi em đồng cân nói bị viêm nhẹ. Đặt thuốc và uống khoảng 10 ngày, em tái khám. Mặc dù đến từ sớm nhưng cũng phải hơn 9 giờ mới vào được phòng. Bác sĩ lại kết luận vẫn còn viêm và lại kê một thứ thuốc khác. Lại uống, lại ngục thất rồi lại uống. Cứ mãi cái viêm như thế mất khoảng 3 tháng mà chẳng được việc gì. Em bực mình hỏi bác sĩ sao viêm mãi không khỏi và làm thế nào cho khỏi để có bầu. Chắc do câu hỏi của em thành thử thầy thuốc mới chú ý xem lại sổ. Kết luận: "Ơ thế chưa chụp dạ con vòi trứng à và bảo chồng tới khám". (Bực vô cùng)P/s: Kinh nghiệm của em: Đi ngục thất là đến từ 7 giờ, hai là 9 giờ có mặt. Đặc biệt cần để ý hỏi han xem phải làm những gì và hỏi ngay bác sĩ. Nỗi tội nghiệp sở nhất của những người chữa hiếm muộn là không nhận được sự đồng tình. Em bảo chồng đi khám, chồng em bảo không. Lí do lẻ loi giản là mới có một năm gì mà nóng ruột nhưng em biết thừa là không muốn đi khám bởi chưng nghĩ không phải tại mình. Em nẫu hơn cà chua thối.  

7 năm liền với bao lần cầm kết quả ngục hiếm muộn trên tay mà nước mắt lã chã rơi bởi mệt mỏi, vì tủi thân… cuối cùng chị Bùi Nguyệt Nga đã có cặp song hoá kháu khỉnh. (ảnh minh họa) Và em tự đi chụp tử cung, vòi trứng. Lại xuống đăng kí, xếp hàng, lại mua hóa đơn… đến gần nửa buổi được gọi vào thì bác sĩ bảo chưa khỏi viêm chụp sao được. Em buồn quá, ngồi ở ngoài một lúc, mon men làm quen với y tá đi ngang qua và may chị ấy lại bảo em ra ngoài chụp đi xem kết quả thế nào. Buổi chiều em đi chụp (chỉ nhớ trên đường Tôn Đức Thắng thẳng nhà thờ sang). Sau hồi chịu đau đớn do gia tộc phải bơm dung dịch vào thẩm tra xem tắc chỗ nào. Kết quả: Bên trái bị tắc, bên phải không thông, eo hẹp, thuốc không ngấm ra khoang bụng. Không muốn khóc đâu nhưng nước mắt em giàn giụa.Trên đường đi xe về Hòa Bình, dù đeo kính mát nhưng bác tài xế vẫn phát hiện ra và hỏi. Quả thực lúc ấy, bị đau vì đi chụp thì ít mà em tủi thân thì nhiều. Đi ngục có một thân một mình và giờ còn bị thế nữa em không biết làm sao cả. Chưa bao giờ em lại muốn chặng đường về hôm ấy cứ dài mãi, đi làm sao cho em đừng tới nhà. Em sợ phải đối diện với chồng em do lí vì chưng bệnh hoạn chả hiểu vì sao lại rơi vào mình. Và rồi cũng đã tháng cận Tết, em ngơi nghỉ và tự an ủi ôi thôi kệ xác thế nào thì thế! Và tổng kết quả chu trình ngục thất hiếm muộn của em:

1. Siêu âm, nội soi xem có viêm tử cung, vỡ lở tuyến không? Em thì viêm lộ tuyến diện rộng (đặt thuốc chẳng thể khỏi) 2. Xét nghiệm nội tiết phụ nữ vào ngày 2 CKK (yếu tố E và L của em bị quá thấp, CKK không đều 40 – 45 ngày, buồng trứng đa nang mạng nhện.)3. Thử máu xem có mắc danh thiếp bệnh không? 4. Xét nghiệm tinh dịch đồ xu ly nuoc  (kiêng quan hệ 3-5 ngày). Chồng tinh trùng a + b được 36% (nếu ai bị kê thuốc tương trợ gan, thận thì không nên mua cho uống, vừa tốn mà chẳng được gì. Tốt nhất cứ chăm tập trạng thái dục, ăn uống tẩm bổ, kiêng thời hạn chế rượu bia)

5. Chụp vòi trứng xem có tắc không (sau sạch kinh 2 ngày, trước thời khắc rụng trứng bởi vì sợ lỡ có thai, hoặc nếu biết chắc không có thai thì cứ xin chụp cũng được nếu bệnh viện không cho có trạng thái ra ngoài chụp để có kết quả).Em thì bị tắc toàn phần luôn. Theo khampha
Share on Google Plus

About Tin tcc

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét